Chào mừng quý vị đến với website NỐT TRẦM của Phạm Thị Tường Lang

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > TIẾNG VIỆT > Ngữ pháp >

Câu

Câu đơn

Là câu chỉ có một vế câu .Cần phân biệt câu đơn với câu ghép và câu mở rộng thành phần . Câu đơn thường có một chủ ngữ , một vị ngữ và có thể có một hoặc nhiều trạng ngữ nhưng có một số trường hợp câu đơn không xác định được chủ ngữ vị ngữ . Đó là trường hợp của câu đơn đặc biệt . VD câu đơn đặc biệt : Mùng 8 - 3 ( Không xác định được C - V )

Câu ghép

Câu ghép thường có hai vế câu . Các câu ghép bắt buộc phải có hai cụm chủ - vị trở lên .Hai vế của câu ghép được nối với nhau bằng nhiều cách . Nhưng cách cơ bản nhất là nối trực tiếp , nối bằng quan hệ từ và cặp từ hô ứng .Câu ghép thường có hai loại là đẳng lập và Chính - Phụ . Đẳng lập là câu ghép được nối với nhau bằng cách sử dụng cách nối trực tiếp còn câu ghép chính - phụ được nối với nhau bằng cách sử dụng quan hệ từ hoặc cặp từ hô ứng ( SGK Tiếng Việt 5 - Tập 2 )

Liên kết câu

Câu chủ động


Câu chủ động là câu có chủ ngữ và vị ngữ mà trong đó chủ ngữ là người hay vật hay một hiện tượng làm chủ hành động.

Câu chủ động và câu bị động là hai hình thức câu chủ yếu của mọi ngôn ngữ trong văn nói cũng như văn viết.

Hoàn toàn ngược với câu bị động, câu chủ động có một chất giọng chủ động thường được sử dụng nhiều trong văn nói hay giao tiếp. Câu chủ động cũng xuất hiện trong các loại văn bản, tiểu thuyết, truyện ngắn, ký... nhưng sẽ không hay bằng câu bị động. Bạn cũng có thể sử dụng loại câu này tùy ý trong văn nói hay văn viết.

Câu bị động

Câu bị động là câu cũng có chủ ngữ và vị ngữ mà trong đó chủ ngữ nhận hay chịu ảnh hưởng của hành động.

Câu bị động là câu có một chất giọng thụ động được sử dụng trong văn viết nhiều hơn trong văn nói bình thường và được dùng để viết trong các loại văn bản nhiều hơn các loại câu khác. Câu bị động có mặt hầu hết trong các báo chí (tạp chí) hơn là trong các loại câu truyện như tiểu thuyết (truyện ngắn, một số loại ký...) nhưng hầu hết các nhà báo và nhà văn tiểu thuyết sử dụng những câu này rất hay và rất linh hoạt (dùng các phép ẩn dụ, biền ngẫu...). Tuy nhiên, một số loại câu bị động lại được dùng trong văn để viết các bài viết về khoa học và công nghệ. Những bài bào viết về thông tin khoa học thường có chứa nhiều thể loại câu bị động hơn các loại câu khác.

Bạn không nên sử dụng những câu bị động này trong lời ăn tiếng nói khi giao tiếp với người khác sẽ làm mất lòng người khác, trừ khi bạn có một lý đúng và chính đáng.

Câu có chứa động từ chủ động (active verb) là một vấn đề hay chủ đề (chủ ngữ) của động từ bị động (passive verb)(trong các ví dụ dưới đây). Do đó, động từ có thể không theo sau các đối tượng hay vấn đề (chủ ngữ) (nội động từ) có thể không được sử dụng trong câu bị động.

Đây là một trong số những nội động từ phổ biến nhất: xuất hiện, đến nơi, đến, khóc, chết, đi, xảy ra, xảy đến, giấc ngủ, lưu lại, đi bộ. Những động từ này có thể không được sử dụng trong câu bị động.

Câu bị động luôn luôn có chứa một hình thức của trợ động từ be (được - trong tiếng Anh). Các hình thức của động từ be trong cụm động từ bị động (passive verb phrase) tương ứng với hình thức của động từ chính (main verb) trong cụm động từ chủ động (active verb phrase)(là những từ được in đậm trong các ví dụ dưới đây).

Động từ chính trong cụm động từ vị ngữ ở thể bị động (passive predicate verb phrase) thì luôn ở hình thức quá khứ phân từ.

Một số ví dụ ở các câu chủ động và bị động:

Bạn không nên sử dụng câu bị động trong văn nói trừ khi bạn có một lý do chính đáng và hợp lý. Câu bị động thường được sử dũng khi các đại lý (người thực hiện hành động; chủ ngữ của động từ chủ động) là rõ ràng, chưa biết, hoặc không cần thiết. Ví dụ:

Cam được trồng tại California.

Toyotas được sản xuất tại Nhật Bản.

Ví của cô ấy đã bị đánh cắp.

Câu bị động thường được sử dụng khi chủ ngữ được biết, nhưng người nói/người viết không muốn nói đến nó.

Cô ấy đã được khuyên một lời khuyên xấu.

Một lỗi sai lầm đã được thực hiện.

Câu bị động thường được sử dụng khi người nói/người viết muốn nhấn mạnh một kết quả: Hàng nghìn người đã bị giết bởi trận động đất.

Câu bị động thường được sử dụng khi người nói/người viết muốn giữ cùng một chủ ngữ cho hai hoặc nhiều động từ nhưng trường hợp này sẽ không thực hiện được nếu cả hai động từ cùng ở một thể (chủ động hay bị động).

Ví dụ, trong một cuộc trò chuyện về George, người nói sẽ sử dụng câu a chứ không phải là câu b (cả hai câu đều chính xác).

a. George đã có một cuộc phỏng vấn trước khi ông được thuê bởi một công ty phần mềm.

b. George đã có một cuộc phỏng vấn trước khi một công ty phần mềm đã thuê ông.

Hầu hết các câu thụ động không có chứa một đại lý (đại diện); tất cả các câu chủ động đều có chứa một đại lý (đại diện).

Một đại lý (đại diện) là một chủ ngữ của động từ chủ động. Trong các ví dụ ở câu trên, các đại lý là "họ" đều có mặt trong tất cả các câu chủ động, còn các câu thụ động thì không có chứa một đại lý.

Khi một câu có chứa một đại lý, nó nằm trong một cụm tính từ (prepositional phrase) sau động từ. Ví dụ:

Tiếng Anh được nói bởi họ.

Trong những câu sau đây, các danh từ "Những giáo viên" là các đại lý trong cả hai câu. "Những giáo viên" cũng là chủ ngữ của câu chủ động. Nhưng "kỳ thi" là chủ ngữ của câu bị động.

Chủ động: Những giáo viên chuẩn bị cho kỳ thi. Bị động: Kỳ thi được chuẩn bị bởi những giáo viên.


Nhắn tin cho tác giả
Phạm Thị Tường Lang @ 08:18 30/06/2012
Số lượt xem: 446
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến