Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Lê Thanh Nghị)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • lượt truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Mp3 Mp3 0.Hay_den_voi_chung_toi.swf 0.Copy_of_He_ve-show0.swf Chi_Pheo_(Phan_2).flv

    Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    DANH NGÔN MỖI NGÀY 

    LIÊN KẾT WEBSITES

    Sắp xếp dữ liệu

    THỜI GIAN

    Chào mừng quý vị đến với Tư liệu Văn học của Lê Thanh Nghị.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Phê bình văn học >

    “Viếng bạn” của Hoàng Lộc - bài thơ cảm động - Nguyễn Đình San

    hoa077.jpg image by npthuhong2

     

     

    “Viếng bạn” là một bài thơ kiệm lời nhưng nhiều ý. Bài thơ ngắn ngủi đã cùng một lúc và rất tự nhiên vừa diễn tả được lòng căm thù quân địch sâu sắc, vừa biểu hiện được tình đồng đội, đồng chí và tình quân dân mặn nồng, thiêng liêng.

    Hôm qua còn theo anh
    Đi ra đường quốc lộ
    Hôm nay đã chặt cành
    Đắp cho người dưới mộ

    Đứa nào bắn anh đó
    Súng nào nhằm trúng anh
    Khôn thiêng xin chỉ mặt
    Gọi tên nó ra anh!

    Tên nó là đế quốc
    Tên nó là thực dân
    Nó là thằng thổ phỉ
    Hay là đứa Việt gian?

    Khóc anh không nước mắt
    Mà lòng đau như thắt
    Gọi anh chửa thành lời
    Mà hàm răng dính chặt.

    Ở đây không gỗ ván
    Vùi anh trong tấm chăn.
    Của đồng bào Cửa Ngăn
    Tặng tôi ngày phân tán.

    Mai mốt bên cửa rừng
    Anh có nghe súng nổ
    Là chúng tôi đang cố
    Tiêu diệt kẻ thù chung.


    Bài thơ được bắt đầu một cách thật tự nhiên bằng việc nhắc lại một sự kiện cuối cùng trước khi bạn ngã xuống. Cái khoảng cách giữa “hôm qua” và “hôm nay” chỉ là 24 tiếng đồng hồ mà ở đây đã là một khoảng cách không thể tưởng tượng được giữa cõi sống và cõi chết.

    Theo lối diễn tả thông thường, để phụ họa cho nỗi tiếc thương của người còn sống, thiên nhiên hay được “huy động” để sụt sùi, than khóc cùng con người. Người bạn còn lại chỉ lặng lẽ chặt một cành cây để “đắp cho người dưới mộ”. Cành cây phủ ở trên mộ, che cho ngôi mộ, sao lại “đắp cho người dưới mộ” được? Nhưng có lẽ không ai bắt bẻ, chất vấn về câu thơ đột xuất này, chính vì nó đã là hợp lý nhất.

    Bài thơ chỉ là “Viếng bạn”, chỉ là vài phút mặc niệm bên nấm mồ của bạn, chỉ vẻn vẹn có 6 khổ thơ 5 chữ, không có điều kiện miêu tả cụ thể cái chết của bạn mà sao người đọc hình dung rất rõ cái tư thế lúc chết cùng cả cuộc đời chiến đấu trước đó của người liệt sĩ, phải chăng vì nhờ có những câu ít có vẻ là thơ: Đứa nào bắn anh đó/ Súng nào nhằm trúng anh/ Khôn thiêng xin chỉ mặt/ Gọi tên nó ra anh!/ Tên nó là đế quốc/ Tên nó là thực dân/ Nó là thằng thổ phỉ/ Hay là đứa Việt gian?

    Trong một khúc hát có những chỗ tình cảm trào dâng nhất hoặc lắng đọng nhất, ấy là chỗ “cao trào”. Trong khúc “Viếng bạn” này, có thể xem cao trào ở chỗ: Khóc anh không nước mắt/ mà lòng đau như thắt/ Gọi anh chửa thành lời/ mà hàm răng dính chặt.

    Ai đã từng nếm trải đau khổ mới thấy chí lý một điều: đau khổ đến mức không kêu than, cặp mắt cứ ráo hoảnh không một giọt lệ, lúc ấy đau khổ mới đến độ tột cùng. Nhưng có lẽ cái ấn tượng mạnh nhất đến với người đọc ở mấy câu thơ trên là nhờ tác giả đã bắt gặp được một cái âm khép “ắt”, lại là âm trắc để gieo vần ở khổ thơ thứ tư. Càng đau khổ càng ái ngại hơn khi ở nơi đây, không thể có những phương tiện bình thường nhất để khâm liệm, để chôn xác bạn, chỉ có một tấm chăn, có lẽ tấm chăn này đã nhiều dịp ủ ấm hai người, nhất lại là “của đồng bào Cửa Ngăn”. Người còn sống đã gửi theo vong linh người đã khuất vật kỷ niệm cuối cùng ấp ủ tình quân dân và tình đồng chí. Nếu cả bài thơ là màu sắc u buồn, ngậm ngùi, tưởng niệm thì đến đây đã ít nhiều được sáng lên bởi một lời khấn thờ thiết tha mà cụ thể. Hẹn “mai mốt” nhưng âm điệu của bốn câu thơ cuối cùng cho ta cảm giác như tiếng súng trả thù của người bạn còn sống đã vang lên.

    “Viếng bạn” là một bài thơ kiệm lời nhưng nhiều ý. Bài thơ ngắn ngủi đã cùng một lúc và rất tự nhiên vừa diễn tả được lòng căm thù quân địch sâu sắc, vừa biểu hiện được tình đồng đội, đồng chí và tình quân dân mặn nồng, thiêng liêng. Giọng thơ thâm trầm, lắng đọng phù hợp với cảnh ngộ nhưng không bi lụy, não nề.

    Một bài thơ gọn gàng, hàm xúc. Không ai nghĩ tác giả làm thơ mà chỉ thấy anh thương bạn, nhớ bạn bởi vì mọi lời lẽ chỉ là những ngôn ngữ bình dị nhất. Thế mới biết, muốn hình ảnh, âm thanh, muốn nhịp điệu, tiết tấu điệu nghệ sao chăng nữa cũng không thể thay thế tình người để quyết định sức sống lâu bền của một bài thơ. “Viếng bạn” cũng là một trong số những bài thơ hay xuất hiện trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Thật cảm động, bài thơ ra đời chẳng được bao lâu thì chính tác giả của nó đã hy sinh trong một chuyến đi công tác. Và đã có người viếng anh khi anh ngã xuống cũng như anh từng viếng đồng đội trong bài thơ.

    Đến hôm nay đọc lại “Viếng bạn” ta như thấy vẫn còn nguyên vẹn không khí và cảm xúc của cả đối tượng lẫn chủ thể sáng tạo. Người đọc không mấy nghĩ bài thơ nói đến chủ đề liệt sĩ, chỉ thấy một tấm lòng, tình cảm thật lớn lao, sâu nặng mà giản dị của những người lính chung một chiến hào – những người đã có công lớn làm nên ngày hôm nay.



    Lê Thanh Nghị @ 00:15 15/08/2009
    Số lượt xem: 84
    1168934

    Bài thơ này rất đau xót: sự hi sinh đột ngột của người đồng chí, nỗi đau nghẹn ứ khi viếng bạn, không gỗ ván, phải vùi trong tấm chăn do hoàn cảnh...Nhưng vì thế mà nó trở nên vô cùng cảm động. Tình đồng đội đồng chí sao mộc mạc, chân thành và ruột rà. Sống, đồng cam cộng khổ, chia ngọt sẻ bùi đã đành, người bạn hi sinh, cũng trọn vẹn nghĩa cử, có tấm chăn đắp cùng đó, giờ bạn nằm xuống, cũng không muốn để bạn phải lạnh lẽo (có nỗi bùi ngùi khi bài thơ này nhắc đến tấm khố của cha con Chử Đồng Tử). Có hiểu những năm tháng kháng chiến chống Pháp, người lính thiếu thốn như thế nào mới thực sự thấm thía tình cảm đồng đội, đồng chí cao đẹp mà Hoàng Lộc đã khắc họa rất cảm động ở đây. Những người lính đã từng phải "đêm rét chung chăn", quần áo, trang phục thiếu thốn, vũ khí thô sơ...vậy mà ở đây có tấm chăn của đồng bào Cửa Ngăn, người bạn đã dùng để khâm liệm! Bài thơ ngắn, như lời tâm tình với người đã khuất, như là sự giãi bày với linh hồn của người đồng đội đồng chí, đó chính là nét độc đáo của Viếng bạn, do vậy, năm tháng đã đi qua rất xa rồi, nhưng bao giờ đọc bài thơ vẫn cứ thấy có gì như vẫn nóng hổi và nồng nàn!

    1484539
    Chào đồng chí. Mời đồng chí tham gia đưa tin bài, trao đổi CMNV trên Diễn đàn CBQL giáo dục ở website: cbql.net.ms

      Chúc đồng chí mạnh khoẻ và thành đạt.

    TM-Ban quản trị

                                                                             Trần Quốc Thường
     
     
    Gửi ý kiến
    print
    vimua.com: Hang chinh hang gia re Vimua: HP Pavilion DV6810TX (KU794PA) Vimua: HP Compaq 6530s (FV358PA) Vimua: HP Pavilion DV2836TX (FE044PA) Vimua: HP Pavilion DV2903TU (FN367PA) Vimua: HP Pavilion DV2904TU (FN368PA) Vimua: HP Pavilion DV2905TU (FN369PA) Vimua: HP Compaq 6530s (FV359PA) Vimua: HP Pavilion DV4-1101TU (FW582PA) Vimua: HP Pavilion DV4-1103TU (FW584PA) Vimua: HP Pavilion DV7-1106TX (FN374PA)