NGHE NHẠC

BÂY GIỜ LÀ MẤY GIỜ?

Chia sẻ tài liệu

Ý kiến đánh giá

Bạn đánh giá trang này như thế nào?
Tốt
Khá
Đạt yêu cầu
Chưa đạt yêu cầu

Thống kê

  • lượt truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    BÉ TRUNG NGUYÊN

    CA CHIU SA

    Gốc > Mỗi tuần một bài thơ >

    EM ĐI TÌM ANH TRÊN BÁN ĐẢO BAN-CĂNG

    Em đi tìm anh trên bán đảo Ban-căng

    Em đi tìm anh trên bán đảo Ban căng
    Tìm không thấy chỉ thấy trời im lặng
    Một mình em trong màn đêm thanh vắng
    Tim bồi hồi chân bước vội dưới trăng.

    Em trèo lên đỉnh núi cao Các pat
    Nhìn theo anh mất hút biết về đâu
    Chân ai đi xa lắc tím trời Âu
    Dòng nước mắt bỗng trào ra chua chát!

    Em lại đến Biển Đen xưa dào dạt
    Sóng xô bờ liên tiếp gọi triền miên
    Buồn! Chao ôi, gió làm em phiêu bạt.
    Thân cô đơn kinh khiếp cả trăng hiền!

    Ôi dòng xanh rầm rì sông Đa nuyp
    Mây trời in lồng lộng giữa dòng sông
    Nên ngàn năm êm đềm trôi một nhịp
    Chỉ mình em nhức nhối vết thương lòng!

    Hỡi trái đất rộng làm chi bát ngát
    Cho loài người chia biên giới thế gian
    Cho sa mạc nổi bùng cơn bão cát
    Cho tình anh chưa bén đã lụi tàn?

    Em xin hỏi Trời cao và Đức Phật:
    Cõi niết bàn có mãi mãi mùa xuân
    Đâu trời Tây, đâu xa gần cực lạc
    Mà trần gian đầy bể khổ trầm luân?

    Con lạy Chúa Jê-su ban phép lạ
    Cho nước Người hết ly biệt, chia phôi
    Hai chúng con quỳ trước Người đa tạ
    Xin hòa tan làm một, ngàn đời!

    Em cầu nguyện. Còn anh, anh chẳng biết
    Trái tim anh sao giá lạnh thờ ơ?
    Và hôm nay dù tình anh đã hết
    Em vẫn mong, vẫn hy vọng, vẫn chờ...

    Vẫn trèo lên đỉnh núi cao Các pat
    Vẫn theo dòng Đa nuyp những đêm trăng
    Em lại đến Biển Đen xưa dào dạt
    Đi tìm anh trên bán đảo Ban căng!

    Khổng Văn Đương

    Tình yêu bao giờ cũng chứa đựng trong nó những điều kì diệu.Có những người yêu nhau và mãi mãi được sống bên nhau ,nhưng cũng không ít những người đành chia tay ôm nỗi đau đến cuối cuộc đời .
    Tình yêu mãnh liệt như bản thân hai chữ " tình yêu" vậy .Đôi lúc ngọt ngào ,êm ái có khi lại trào dâng :nhớ thương, giận hờn ,đau khổ ...Nhưng tại sao con người đều muốn một lần nếm thử trái cấm ?
    Những năm 70 -80 của thế kỉ trước ,nhiều người yêu thơ và nhất là trong giới sinh viên miền Bắc đã không thể nào quên được bài thơ tình nổi tiếng "Em đi tìm anh trên bán đảo Ban - căng " Bài thơ nổi lên như một biểu tượng cho tình yêu ,một câu chuyện tình buồn .

    Đọc qua bài thơ tôi cứ tưởng đó là một bài thơ của một nhà thơ Tây nào đó. Cũng giống như tôi, bao trái tim đã nhầm suốt 36 năm, khi cho rằng bài thơ nổi tiếng này là của nhà thơ Onga Becgon - một nhà thơ nổi tiếng của xứ sở Bạch Dương. Nhưng sự thật lại không phải, đó là mối tình cai đắng của Kỹ sư Khổng Văn Đương và nàng Valentina-một cô gái Rumani xinh xắn tóc màu hạt dẽ .Cứ ngỡ tình yêu giữa hai người sẽ có một kết cuộc đẹp ,chàng trai sẽ đón cô gái về làm dâu Việt Nam ,nhưng thật trớ trêu lịch sử không cho phép hai người đến với nhau .Mối tình bị tổ chức phát hiện anh bị khiển trách ,làm kiểm điểm ,buộc phải chấm dứt mối quan hệ với cô gái. Anh chia tay quay về nước với nỗi đau khôn nguôi, còn cô gái đang là sinh viên trường đại học tổng hợp Bucarest, ngẩn ngơ, đau khổ, cô đã phải ngĩ học hết một năm để làm quen với cuộc sống không có anh.Trong nhớ nhung cô đã viết lá thư gởi anh với những lời lẽ trách hờn,giận dỗi.... Khi nhận lá thư trái tim anh như đang bị ai xé nát và trong đau khổ anh đã viết bài thơ này -"Em đi tìm anh trên bán đảo Ban - căng"


     


    Lê Quí Ngọc @ 23:32 20/09/2009
    Số lượt xem: 290
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến
    print