Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • lượt truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    N4e90p.gif Mp3 0.bloghoahoc1.swf Mp3 0.021.jpg 0.[LeKhThDat].swf

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Tin Tức

    TIN GIÁO DỤC

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Trang Thơ >

    BIỂN VÀ TÔI - Thơ: Nguyễn Dung

    bien_va_toi_01

    Thổn thức lên như muốn nói bao điều

    Lúc chia tay, biển lại như hờn giận

    Sóng đã làm tôi mềm ra

    Mà biển thì vẫn mặn

    Nắng đã chuếnh choáng rồi

    Men chuốc nữa sẽ hoàng hôn

     

    Một phút đắm say hơn tẻ nhạt đến muôn lần

    Một chiều Đồ Sơn hơn ngàn ngày phố xá

    Biển cứ đợi...

               Còn tôi thì nấn ná

    Để bây giờ muối chát ở trong tôi!

     

    Em tiễn tôi bằng tiếng sóng bồi hồi

    Và cả trời xanh trong đáy mắt...

    Vẫn tay trắng khi tôi yêu chân thật

    Nên trái tim hành khất phía thủy triều!

                                            Đồ Sơn, 1971-2001


    Nguyễn Dung @ 03:57 24/06/2012
    Số lượt xem: 532
    466021

    Vẫn tay trắng khi tôi yêu chân thật

    Nên trái tim hành khất phía thủy triều!

    Tuyệt vời quá anh ạ! Cảm ơn anh về bài thơ.

     
     
    Gửi ý kiến
    print