Cam nhan ve bai tho" Ngam trang" cua Ho Chi Minh

Nhấn vào đây để tải về
Nhắn tin cho tác giả
Báo tài liệu sai quy định
Xem toàn màn hình
Mở thư mục chứa tài liệu này
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Đặng Thuỳ Chung (trang riêng)
Ngày gửi: 08h:09' 24-02-2012
Dung lượng: 33.0 KB
Số lượt tải: 112
Số lượt thích: 0 người
Cảm nhận về con người Bác qua bài thơ
“Ngắm trăng”

đến Hồ Chí Minh là nói đến sự nghiệp cách mạng vĩ đại của Người, một đời cống hiến cho dân cho nước. Những áng văn, bài thơ ta có hôm nay chỉ là những bông hoa Người hái được dọc đường Cách mạng mà thôi. Tuy vậy, di sản mà Người để lại cho dân tộc ta, non sông đất nước ta lại là một di sản văn học:
Lớn lao về tầm vóc
Phong phú về thể loại
Đặc sắc về nghệ thuật.
Đọc “ Nhật ký trong tù’’ ta thật sự rung động sâu sắc trước một dũng khí, một khát vọng tự do, một nghị lực phi thường, một tấm lòng nhân ái bao la của Người. Hoàng Trung Thông khi đọc tập thơ của Bác đã xúc động mà thốt lên rằng:
Tôi đọc trăm bài trăm ý đẹp
ánh đèn toả rạng mái đầu xanh
Vần thơ của Bác vần thơ thép
Mà vẫn mênh mông bát ngát tình.
Thật thế, cầm tập nhật ký trong tay mấy ai không cảm thấy thích thú, xúc động dâng trào khi đọc đến bài thơ “ Ngắm trăng’’.
Trong tù không rượu cũng không hoa
Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ
Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ
Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ.
Thơ Bác thường nói về trăng, trong bài “ Cảnh khuya’’ hay bài “Rằm tháng giêng’’ Bác đã từng nhắc tới.
Nhưng đó là ngắm trăng ở chiến khu Việt Bắc. Ngắm trăng trong tù như ở bài thơ “ Ngắm trăng’’ này, theo tôi mới là một cuộc ngắm trăng đặc biệt. Có thể, có người khi mới đọc qua bài thơ chưa thấy hết vẻ đẹp sâu sắc của nó, tưởng như đó là bài thơ thù tạc, vịnh cảnh thiên nhiên, nhưng khi đọc kỹ và nghĩ lại hoàn cảnh lao lý tù ngục mà Người phải chịu đựng mới thấy hết sự lung linh của trí tuệ, toả sáng một tâm hồn và dũng khí. ở bài thơ này ta bắt gặp một nhân cách lớn, hai con người, con người thi sĩ và con người chiến sỹ gặp nhau. Là thi sỹ lớn mới có thể yêu trăng trong chốn lao tù, là chiến sỹ lớn mới có thể quên mình trong chốn lao tù mà đến với trăng. Tâm hồn và nghị lực phi thường ấy không dễ nhà thơ nào, người chiến sỹ nào ở vào hoàn cảnh của Người có được.

Bài thơ “ Ngắm trăng’’ trong tập “Nhật ký trong tù” được viết trong hoàn cảnh Bác bị giam cầm trong nhà lao của chế độ Tưởng Giới Thạch ở Quảng Tây Trung Quốc từ tháng 8 mùa thu 1942 đến tháng 9 mùa thu 1943. Bài thơ chỉ có bốn câu thôi nhưng cũng đủ cho ta thấy một ý chí phi thường, một tình yêu thiên nhiên say đắm, một phong thái sống ung dung, lạc quan, chủ động ngay trong những cảnh ngộ ngặt nghèo. Vì thế, nó có tác dụng lâu bền trong việc bồi dưỡng tâm hồn, tư tưởng, nhân cách cho các thế hệ hôm nay và mai sau. Và đó, cũng chính là chủ đề xuyên suốt toàn bộ bài thơ.