Thành viên trực tuyến

0 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf _NGUOI_THAY__NHAT_HUY.swf 010_Bong_Hong_Do_copy.png 0003_BAN_TAY_EM__XUAN_QUYNH.swf GUI_NGUOI_PHU_NU_TOI_YEU.swf CUUNON_CHUC_TET.swf 01_CHUC_MUNG_2011_.jpg KY_NIEM_TRUONG_XUA.swf Chuc_mung_2011.swf Yen_cam_hoa.jpg Lienkhuctrung_thu.swf Sinh_nhat.jpg Ben_van_tinh_yeu.mp3 Gap_mat_thay_Khoa_tai_Ha_Noi.jpg Mauchuvietbangchuhoadung.png LONG_ME2.swf THIEN_CHUC.swf Uan_mua_xuan_uyen_bong_chuyen.swf KdungHN.swf EmoiHN_PHO.swf

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Chào mừng quý vị đến với Nguyễn Kim Dung - Yêu văn và dạy văn..

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Yêu văn và dạy văn > Tác giả - Tác phẩm >

    Bài thơ cảm động về người thầy giáo thương binh của Trần Đăng Khoa


     

    “Góc sân và khoảng trời” là một tập thơ nổi tiếng của nhà thơ Trần Đăng Khoa, được xuất bản năm 1968 khi thi sĩ mới 10 tuổi. Những vẫn thơ trong trẻo, hồn nhiên, ngộ nghĩnh và tràn đầy tình thương mến về một miền quê yên bình, ấm áp tình người… đã trở thành dấu ấn khó phai mờ trong tâm hồn tuổi thơ nhiều thế hệ.

    Tập thơ có một mảng nội dung không nhỏ viết về hình ảnh của người thầy giáo như các bài: “Hỏi đường”, “Nghe thầy đọc thơ”, “Thầy giáo đi bộ đội”… Đặc biệt, bài thơ “Bàn chân thầy giáo” là một dấu ấn xúc cảm lớn của tập thơ với những dòng cảm động về tình thầy trò và lòng yêu nước ngút ngàn trong chiến tranh.

    Bài thơ mở đầu bằng những hình ảnh giản dị thường ngày của người thầy.

    Thầy ngồi ghế giảng bài

    Xếp cạnh bàn đôi nạng gỗ

    Một bàn chân đâu rồi

    Chúng em không rõ…

    Một câu chuyện cảm động lớn lao được gợi mở sau hình ảnh giản dị, đơn sơ ấy. Câu chuyện về một ngôi trường trong chiến tranh. Bom Mỹ dội xuống. Phượng đổ. Trường sập. Mặt bảng đen lỗ chỗ vết bom bi. Người thầy cầm súng ra trận, tạm biệt những học trò ngây thơ và trang giáo án còn dang dở để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc, quê hương.

    Sáng nào bom Mỹ dội

    Phượng đổ ngổn ngang, mái trường tốc ngói

    Mặt bảng đen lỗ chỗ vết bom bi

    Thầy cầm súng ra đi

    Bài tập đọc dạy chúng em dang dở

    Hoa phượng cháy một góc trời như lửa

    Tàn lửa bom, khói đạn, người thầy trở về với những học trò xưa, vẫn vẹn nguyên tình cảm, vẹn nguyên tấm lòng. Nhưng: “một bàn chân không còn nữa”, máu xương người thầy đã hoà cùng đất mẹ cho ngày hoà bình của đất nước.

    Năm nay thầy trở về

    Nụ cười vẫn nguyên vẹn như xưa

    Nhưng một bàn chân ko còn nữa

    Ôi bàn chân

    In lên cổng trường những chiều giá buốt

    In lên cổng trường những đêm mưa dầm

    Dấu nạng hai bên như hai hàng lỗ đáo

    Chúng em nhận ra bàn chân thầy giáo

    Như nhận ra cái chưa hoàn hảo

    Của cả cuộc đời mình

    Đọc những bài thơ của Trần Đăng Khoa trong “Góc sân và khoảng trời”, dễ nhận thấy một hồn thơ rất thiếu nhi, con trẻ với nhiều sự vật, sự việc, con người được ngắm nhìn, miêu tả đầy sáng tạo, hồn nhiên. Nhưng trong đó không phải không có những câu thơ với sự chiêm nghiệm đong đầy mà ít ai có thể nghĩ rằng, người viết ra nó mới chỉ là một cậu bé 10 tuổi. “Bàn chân thầy giáo” là một ví dụ. Hình ảnh của người thầy thương binh với chiếc nạng gỗ bên mình mỗi giờ lên lớp đã tạo thành sự ám ảnh lớn trong tâm trí của cậu học sinh nhỏ tuổi. Hình ảnh ấy không trôi qua trong thờ ơ, vô cảm, nó đặt ra trong tâm trí trẻ thơ biết bao câu hỏi, để rồi tìm ta lời giải đáp ý nghĩa cho chính mình.

    Bàn chân thầy gửi lại Khe Sanh

    Hay Tây Ninh, Đồng Tháp ?

    Bàn chân đạp xuống đầu lũ giặc

    Cho lẽ sống làm người

    Em lắng nghe thầy giảng từng lời

    Rung động bao điều suy nghĩ

    Nghe thầm vọng bàn chân đi đánh Mỹ

    Nghe âm vang tiếng gọi của chiến trường

    Em đi suốt chiều dài yêu thương

    Chiều sâu đất nước

    Theo những dấu chân người thầy năm trước

    Và bàn chân thầy, bàn chân đã mất

    Vẫn dẫn chúng em đi trọn vẹn cuộc đời...

    Có nhà phê bình đã từng cho rằng, câu chuyện về người thầy của Trần Đăng Khoa trong bài “Bàn chân thầy giáo” có thể viết thành một truyện ngắn, hơn thế, có thể viết thành một cuốn tiểu thuyết đẫm chất bi hùng. Nhưng trước hết, với tuổi của Trần Đăng Khoa lúc đó, nó là những tiếng lòng chân thật, cảm động được bật lên từ trái tim yêu thương chân thành đằm thắm hơn là một câu chuyện được nhào nặn qua những mỹ miều ngôn từ. Điều đó lý giải sức sống mãnh liệt của thi phẩm này trong tiềm thức của bao thế hệ thiếu nhi Việt Nam. Và, với lứa tuổi và chất thơ riêng có ấy, thơ của Trần Đăng Khoa đã góp một hương sắc riêng trong dòng thơ viết về những người lính, người chiến sĩ, thương binh - một đề tài văn học có sức sống bất diệt trong văn chương Việt Nam.


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Thị Liên @ 19:31 16/11/2010
    Số lượt xem: 2204
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Nhớ ơn thầy cô, photo, hinh anh, upload, download
     
    Gửi ý kiến